Chuyện tình tên tài xế cứng đầu và cô giáo bướng bỉnh - Trang 8

Vậy là chính thức ổn thỏa mọi việc, giờ việc còn lại là chiến đấu với bố vợ xem sức khỏe thế nào, tôi thì vẫn tự tin vào đô của mình.. gì chứ 1 thùng 1 mình là tôi chiến thoải mái…phụ nữ thì lo ăn, đàn ông bọn tôi thì chủ yếu là uống...

Chap 36

– Òa, ngon quá, mẹ nấu 1 mình hết ngần này đây ấy hả? Tôi ăn 1 miếng bò hầm nấm rồi quay sang hỏi mẹ em…

– Uh, mẹ mẹ dậy đi chợ chuẩn bị từ sáng sớm rồi nấu 1 mình đấy.. ơ mà con vừa gọi mẹ là mẹ đó hả?? Mẹ em hơi ngạc nhiên

– Haha.. đúng rồi, gọi bố mẹ đc rồi đó. Giờ là người nhà rồi. Bố mẹ chấp nhận con là con rể rồi nên gọi vậy là hợp lý quá.. cái N cũng vậy đi chứ? bố em cười lớn rồi lên tiếng..

– Dạ lâu rồi còn đâu bố.. hihi… em cười tít mắt trả lời..

– Giỏi nhỉ? Bố mẹ chưa biết gì mà ở ngoài đã gạo nấu thành cơm rồi đấy. Con vs cái..

– Anh đừng mắng cháu nó, vợ chồng tôi quý con bé, biết 2 đứa nó yêu nhau nên tôi bảo con bé gọi bố mẹ luôn cho gần gũi… mẹ tôi đỡ lời..

– Tôi thì đến hôm qua mới gặp con bé, vừa gặp chưa kịp hỏi han ns đã gọi bố rồi.. khổ. Lớp trẻ độ này biết sắp đặt bố mẹ quá.. bố tôi lên tiếng pha trò..

– Tụi nó lớn cả rồi để tự lo đi anh chị ạ.. mình người lớn chỉ có trách nhiệm đứng ra giải quyết hậu quả thôi chứ nói chắc gì tụi nó đã nghe.. bố em vừa ns vừa cười…

Tôi và em thì ngồi nhìn nhau cười rồi gắp thức ăn cho nhau… trông em vui lắm, gương mặt lộ rõ hạnh phúc.. chuyến ra mắt thuận lợi, 2 gia đình chính thức qua lại, chuyện 2 đứa cứ thế tự quyết định thôi.. nhìn em vui vẻ tôi yêu vs thương em quá.. để đc như hôm nay em cũng vất vả vs tôi nhiều… ngồi bên cạnh mà cứ nhớ em khó tả, ko có ng lớn ở đây chắc tôi ôm em mà ngấu nghiến mất…

Tôi: Dạ bố mẹ cho con xin phép tham khảo ý kiến chút ạ…

BE: Uh con nói đi.

Tôi: Dạ, bây giờ tụi con yêu thương nhau và rất nghiêm túc cho tương lai, con đang tính thu xếp 1 vài vấn đề ổn định xong thì xin bố mẹ cho tụi con đc cưới nhau… con có bàn với em thì em bảo là để cho con quyết… giờ bố mẹ đã xem con như con rể, đồng ý chuyện của tụi con, nên con xin nói về ý định của 2 đứa luôn. con tính sang tuần lên tp tụi con đi đăng kí kết hôn trước rồi bên con thu xếp xong sẽ tổ chức đám cưới.. bố mẹ thấy sao ạ?

BE: Mấy đứa tính kĩ chưa? Thấy có sớm ko? Hay là yêu thì thấy háo hức thế? Chứ đăng kí là vợ chồng chính thức rồi đấy, đám cưới chỉ là hình thức thôi..

MT: Em thấy vậy cũng đc đấy anh ạ, em cũng có nói qua vs 2 đứa rồi… 2 đứa cũng đồng ý ko có ý kiến. Nguyện vọng tụi nhỏ vậy thì mình thân làm cha làm mẹ cũng theo tụi nó cho trọn vẹn.. anh chị thấy có đc ko?

ME: Tôi thì thấy cũng hơi vội, nhưng nghĩ tụi nó tìm hiểu yêu đương nhau chắc cũng chín muồi rồi mới quyết định như thế.. chỉ cần tụi nó sống vs nhau ấm êm hạnh phúc thì tôi cho 2 đứa quyết định.. ông cũng vậy chứ? Mẹ em quay sang ns vs bố em..

BE: Bà nuôi dạy nó thì quyền bà cao nhất, tôi ko dám ý kiến…

BT: Vậy giờ người lớn tụi mình thống nhất mọi chuyện để tụi nhỏ quyết định anh nhé, mình chỉ làm những việc đúng phận sự và hỗ trợ từ phía sau thôi, ý anh sao?

BE: Vâng, mất hết quyền hạn rồi anh ạ, tụi nó chỉ đâu đánh nấy thôi…

BT: Haha… đúng vậy.. thôi chúc mừng, 2 gia đình chúng ta kết thông gia, thêm dâu thêm rể, lo cho tụi nó cưới nhau xong là tụi mình hết trách nhiệm, an dưỡng tuổi già… mời cả nhà nâng ly..

Vậy là chính thức ổn thỏa mọi việc, giờ viẹc còn lại là chiến đấu với bố vợ xem sức khỏe thế nào, tôi thì vẫn tự tin vào đô của mình.. gì chứ 1 thùng 1 mình là tôi rán thoải mái…phụ nữ thì lo ăn, đàn ông bọn tôi thì chủ yếu là uống.. ly qua ly lại cụng nhau cũng khí thế.. bố em uống cũng khá đấy, vẫn trăm phần trăm bình thản.. cả 3 chưa ai có dấu hiệu bỏ cuộc.. phải thế ms đã chứ..

Tôi: Bố, con mời bố 1 ly nhé.. tôi nâng lý mời bố vợ..

BE: Con rể giờ mới chịu mời bố vợ hả.. bố em cười..

Tôi: Dạ giờ mới thích hợp chứ hồi nãy thì e vội vàng quá.. con cám ơn bố..

BE: Về chuyện gì?

Tôi: Dạ vì đã đồng ý và vun vén cho 2 đứa con, vì mọi chuyên…

BE: Cả chuyện đấu mắt thử độ cứng hả?

Tôi: Dạ… vì tất cả. Con mời bố… tôi vs bố em uống xong ly, đaejt xuống rồi bố em nói..

BE: Con khá lắm. Ko nhiều người dám nhìn thẳng mắt bố lâu đc như con mà ko tỏ thái độ nhụt chí đâu…

Tôi: Bố quá khen, nghề con chạy đêm hôm chong mắt lên ko chớp mắt quen rồi.. hihi. Với lại kèm theo tâm trạng sẵn sàng cướp vợ nên phải vậy thôi…

BE: Nghĩa là bố mẹ ko đồng ý vẫn quyết tâm ko bỏ hả?

Tôi: Dạ chắc vậy… tôi cười..

BE: Haha…đúng chất nam nhi.. phải vậy chứ..

MT: Độ lì của nó có lẽ học đc từ bố nó đấy anh.. mẹ tôi góp chuyện..

BT: Có ko đó?

MT: Ai biết đâu, ngày trc có ông kỹ sư công trình nào đứng trồng cây si trc nhà tôi ko cho ai tới cua tôi vậy nhỉ…

BT: Chứ ai bảo với cái Yến (bạn cùng lứa mẹ tôi) chạy qua lán nhắn tôi đến nhà ngồi lì trong nhà kẻo có mấy thanh niên xóm bên sang tán vậy ta?

MT: Hừ, 2 cái mồm lẻo mép ko trật đi đâu đc… mẹ tôi chống chế khi thua thế bố tôi… cả nhà nghe chuyện cười oang lên.. tiếng mời nhau dùng bữa, tiếng chúc nhau mời nhau cụng ly rộn ràng cả nhà… em thì ăn ít nên ngồi khoác tay tôi.. chắc nhớ tôi lắm.. 2 ngày ko đc tôi ôm ngủ rồi còn gì.. thương…

BE: À, công việc ở trường sao con, vẫn bình thường cả chứ? Bố em quay sang hỏi em..

Em: Dạ, thì vẫn tốt bố ạ, trừ những ngày anh chạy thì phải tự đi làm còn lại thì có anh đưa đón nên cũng khỏe..

ME: Có việc đi làm cũng lười, bắt phải đưa đón nữa. Con gái gì đâu..noai rồi mẹ em cốc đầu em..

Em: Ứ.. Thì anh ko chạy ở nhà có làm gì đâu… về thì con nấu ăn rồi, chỉ mỗi việc ăn rồi chở ngy đi làm mà ko đc nữa à… em nhõng nhẽo..

BE: Ơ… thế 2 đứa… ở chung rồi hay sao mà nấu ăn chung đó? Bố em hơi khựng người..

MT: Anh đừng mắng cháu nó, thằng này nó chạy về ăn uống bỏ bữa, em có lần vô tình gặp cái N ms biết 2 đứa nó có duyên nợ vs nhau nên em đã chủ động nhờ cháu nó thường xuyên ghé nhà quản lý giờ giấc thằng giời đánh này anh ạ… dần 2 đứa nó yêu nhau luôn..

BE: Rồi chuyển qua ở hẳn luôn hả? Bố em nghe mẹ tôi ns xong thì sang em nhíu mày…

Em: Thì…thì chỉ khi anh về thôi chứ lâu lâu con vẫn về ở bên nhà mà…

BE: Chỉ mỗi khi đó thôi hả??

Em: Dạ thì chỉ mỗi đó thôi.. còn ko thì con ở bên nhà con chứ… em vẫn ngây thơ trả lời mà ko chú ý cả nhà ai cũng gắng nhịn cười…

BE: Ôi con tôi… cô giáo của bố mẹ ơi, con mấy tuổi rồi hả con??? Mỗi cái lúc nguy hiểm thì ko tránh lại đi tránh cái lúc khác… tôi chết mất… bố em làm điệu bộ vỗ trán rồi ngửa mặt lên đưa tqy vuốt mặt..

Em: Ủa, cái gì nguy hiểm hả bố??? Em tròn mắt lên hỏi tò mò… cả nhà ko ai ns gì cứ nhìn em rồi gắng nhịn cười… em có vẻ khó hiểu.. quay sang hỏi tôi..

Em: Là nguy hiểm gì vậy anh? Sao mọi ng trông lạ thế?

Tôi: Anh biết đâu, a cũng như em thôi, ng lớn nghĩ gì a cũng chịu… hihi.. em vẫn ngơ ngác…

BE: Thôi… mày sang tuần lên mày đi đăng kí dùm bố cái, rồi cưới luôn đi cũng đc… ko rồi có ngày ko biết ăn vạ ai đâu con ạ… bố em xua tay rồi vừa ns vừa cười…

Em: Ơ… bố này..hứ. anh nữa.. ghét.. trêu em.. em phụng phịu đỏ mặt đánh nhẹ tôi rồi lại khoác lấy tay tôi mà bám chặt.. sợ tôi chạy đi mất chắc.. cả nhà cười lớn trc thái độ với sự ngây thơ của em. Khổ.. cái gì cũng biết cả rồi mà lúc này máu bơm lên não chậm quá nên bị mn trêu mà ko biết.. em đáng yêu quá.. những lúc này nhìn em như trẻ con, trong sáng và tinh khiết… haiz.. vậy cho tôi đỡ khổ chứ ranh ma lắm ko chịu đc đâu.. em ngại ngại cứ ngồi ôm tay tôi, haiz, có ng lớn đó mà cũng ko ngại gì hết…

mn thôi ko cười trêu em nữa, mời nhau dùng bữa rồi 3 thanh niên lại chạm ly… uống hết thùng thứ nhất thì cũng nói với hỏi han nhau đc lắm chuyện…phụ nữa thì dừng ko ăn nữa, đàn ông bọn tôi thì cứ uống. Tôi kêu em thu dọn dần giữa mâm đi kẻo hơi chật chội, còn để lại vài thứ làm mồi nhắm.. tôi thì đang hãy còn tỉnh táo lắm.. nhìn bố tôi cũng còn phong độ chán… chú ý bố em thì vẫn chưa thấy dấu hiệu gì. Ngao ngán, kiểu này mỗi lần gặp nhau là mỗi lần mệt rồi..haiz… em với 2 bà mẹ lo dọn dẹp, chuyện phụ nữ ko làm ko lẽ tôi làm… dọn dẹp xong thì 3 người rủ nhau lên nhà trên chả biết lên làm gì hay ns cái chuyện gì.. thôi kệ, việc mình là hạ gục bố vợ đã, nhưng thấy hơi chông gai vì chưa thấy có biểu hiện gì… có lẽ sẽ mệt đây..

Chuyện tình tên tài xế cứng đầu và cô giáo bướng bỉnh - Trang 8

6h sáng, đang ngủ thì lại tỉnh dậy vì em ôm với lại quậy làm tôi ko thể ngủ thêm đc… em nghịch quá…

– Em… nay chủ nhật ngủ đi cho thoải mái, dậy gì sớm em…

– Ứ… dậy sớm quen rồi…

– Ko cho anh ngủ à… tôi ôm em vào lòng…

– Ko biết đâu, phải dậy với em cơ..

– Bắt đầu mè nheo rồi nghe chưa…

– Hihi… con mè nheo chứ ko phải em… em cười khúc khích..

– Lắm chuyện này… đc rồi, đòi gì đây.. đem con ra lấy cớ nữa đấy.. ghê gớm nhỉ..

– Ko biết đâu… em làm nũng ôm tôi rồi xoa cả ng tôi.. hãi, biết đòi gì rồi đấy..

– Có đc ko đây, có bầu rồi đó..

– Ko biết.. ko biết đâu…

– Hì, biết rồi…yêu lắm thôi.. giiờ thì đc chứ ít bữa nữa phải nhịn đó, ko ảnh hưởng đến con..

– Hihi… yêu chồng lắm..

Sáng ra cái tập thể dục quá sức nên hơi mệt bồng em dậy vệ sinh xong 2 vợ chồng ra ngoài ăn sáng xong gọi vc thằng L, T đi cf.. tiện nói luôn là cặp này yêu 1 năm thì cưới, giờ bé đầu tụi nó gần 3 tuổi rồi…

– Đây! tôi giơ tay gọi khi thấy 2 vc nó vào..

– 2 vc bây ăn sáng chưa mà ngồi đây rồi? thằng T hỏi khi vừa đặt khu ngồi xuống..

– Công việc lu bu thời gian đâu mà ăn mày..

– Mày làm như mỗi mày lấy vợ ko bằng…

– Tao khác mày, đừng so sánh.. ếch đồng cứ đòi bò lên đường nhựa.

– Đm.. thế chuẩn bị đến đâu rồi?

– lát ghé nhà tao, giao cho mày đống thiệp đi phát dùm tao..

– Tao còn về chăm con..

– Vậy thôi, tao làm 3 mâm mời bà con họ hàng cũng đc, khỏi mời ai hết, rách việc..

– Con chó.. đm… 2 thằng ngồi đấu đá nhau, 2 em thì bắt cặp tâm sự thủ thỉ…

– Nói vậy chứ đi phát giúp tao, hôm nay tao với em đi xem con xe, lấy về đi với cả còn để rước dâu luôn..

– Ơ.. Lấy giờ luôn hả anh? em ngạc nhiên, vì tôi chưa bàn với em.. tính tôi hứng lên là làm nên chưa nói gì vs em hết..

– Đù, ngon, định lấy con gì đấy?? Thằng L háo hức

– Thì giờ bàn này, tính lấy con nào để đi gia đình, còn việc dịch vụ thì tính sau..

– Dạ… tùy anh đó, em có biết xe cộ gì đâu.. đường nào cũng mua thôi a cứ tính rồi quyết đi..

– Vợ chồngmày sướng thật đấy, thích gì mua nấy ko lo nghĩ.. cái T lên tiếng..

– Vợ chồng em nghèo quá đi nhỉ??? tôi khích lại..

– Thế ngắm con nào rồi? cuối năm chắc tao cũng làm con 4 chỗ luôn..

– tao ngắm con CR-V hoặc VENZA, CR-V thì có lẽ mua mới, còn VENZA thì lùng xem có ai bán ko để lấy con xe nhập mà đi..

– Cỡ nhiêu?

– Hơn tỷ…

– Ko ngắm thêm con khác à?

– Ko! 1 trong 2. tao thiên về CR-V hơn, chứ tìm xe cũ nhiều vấn đề lắm, mất thời gian..

– Thế tụi mày cứ theo việc đi, có gì cần bọn tao giúp cho.. mẹ, ở vs nhau 5 năm ko chịu cưới mà vẫn bình chân như vại, tao nể tụi mày luôn..

– Thì giờ cưới nè, ý kiến cc..

– Còn con cái nũa, tụi mày ko tính hả? con tao sắp vào lớp 1 rồi đấy..

– 2 vạch rồi… tôi nói bâng quơ, cầm ly cf lên làm hớp..

– Anh… em kéo tay tôi..

– Thật hả mày? có em bé rồi hả?? lâu chưa? chúc mừng mày, chờ tụi mày mà bọn tao cũng sốt ruột này.. cái T có vẻ sốt sắng..

– Tin này vui này, mọi chuyện đến vs mày bất ngờ như lũ cuốn vậy, giống hồi mày vs cái N yêu nhau ấy.. con trai tao vs mày làm thông gia nghe thằng chó..

– Cút.. cút.. con tao đéo lái máy bay..

– Mẹ mày… thằng T hằn học, tôi em vs cái T thì cười sung sướng..

ngồi vậy vạ nói chuyện tào lao thêm lúc thì giải tán.. vợ chồng nó về nhà tôi vác mớ thiệp đi giao dùm tôi, em thì lo chuẩn bị cho bữa trưa, kêu tụi nó trưa ghé lại ăn chung thì ko chịu. thôi thì kệ đỡ tốn kém vất vả.. ăn trưa xong thì lên ôm nhau nghỉ ngơi, chiều 2vc đi xem xe.. chủ nhật ngân hàng ko làm việc nên chỉ đi xem thôi chứ tiền bạc thì chưa có.. mục đích chính của tôi là đi để nghe nhân viên trình bày về cắc chế độ khuyến mãi bảo hành này nọ thôi chứ xe cộ thì ns vs tôi làm gì…

trà nước giao dịch xong thì về để mai đi rút tiền vác xe về, mọi thỉ tục đã có bên bán hàng ng ta lo, tôi ko cần phải vất vả.. đúng thật chế độ bán hàng ng ta chăm sóc chu đáo thật.. xong việc thì về, mọi diễn biến thươngf ngày lại tiếp tục thôi.. 1 ngày như mọi ngày… ko đi làm thì chỉ việc ăn ngủ thôi chứ làm gì.. tranh thủ bụng chưa to tối trả bài thêm nháy nữa kẻo sau này thèm lại ko có, xem như ăn bù vậy…

…hết 1 ngày…

…tôi tính mở dịch vụ thì lấy 2 con 4 chỗ rẻ rẻ, 1 con mazda3 vs 1 con altis đc ko mn? hỏi thế thôi chứ mn ko chịu tôi cũng lấy …

Chap 37 

….

3 thanh niên cứ thê viwfa uống vừa ns chuyện.. vấn đề chính thì đã giải quyết xong rồi nên cũng ko bàn tán bao nhiêu nữa, chủ yếu là nói vs kể chuyện làm ăn, chuyện xã hội này nọ. Thùng thứ 2 hết hơn chục lon thì bố tôi vs bố em bắt đầu có triệu chứng rè rồi đấy.. tôi biết ngay mà. Trụ sao nổi tôi.. nhưng có tuổi mà vẫn ngồi đến mức này cũng ko phải vừa vặn gì đâu..

BT: Hình như tôi sắp mệt rồi ông ạ..

BE: Tới rồi à? May quá, tôi cũng nghe tưng tưng rồi haha. Ko ngờ ông anh cũng ổn phết… mà thằng này, mệt chưa con? Định cho 2 lão già này gục hả? Bắt đầu rồi đấy.. bia rượu vào là ns năng ngang phè phè rồi… kệ, thế cũng hay, cởi mở cho thoải mái chứ o ép gò bó lời ns khó chịu lắm…

Tôi: Con hả? Giờ 2 bố về 1 đội đi. Con cân tuốt… hahaha…

BE: Sao gặp tay lái xe nào uống cũng như hạm đội vậy nhỉ??? Khi chạy có uống ko con..

Tôi: Ko đâu bố. Chơi ra chơi làm ra làm.. việc gì chưa ns chứ lái xe phải có nguyên tắc. Ko đùa đc đâu. Chỉ khi nào về con ms tụ tập nhậu nhẹt thôi chứ 1 khi xe chưa về đến nơi thì 1 ly cũng ko đụng vào đâu bố..

BE: Phải thế con ạ. Con suy nghĩ đc vậy bố mừng.. cuộc sống có những chuyện xảy ra khiến ng ta tiếc nuối rồi sau đó lại giá như.. con ns đc như vậy thì bố yên tâm rồi..

BT: Trc nó bỏ nghề chọn qua lái xe tôi vs mẹ nó khuyên mãi ko chịu.. sau thấy nó yêu nghề mà cẩn trọng tôi cũng yên tâm nhưng thật sự trong bụng vẫn ko muốn. Nó có thiếu gì đâu anh.. cứ muốn bay nhảy ngoài xã hội vậy đấy. Ko biết khi nào ms dừng..

BE: Sau này 2 đứa cưới nhau con tính sao? Còn con cái nữa?

Tôi: Trc mắt thì tụi con đăng kí đã bố. Còn con cái thì con nghĩ từ từ đã. Khi nào con xuống xe ko còn đi xa lâu ngày nữa rồi sinh cho ổn định… con sẽ gắng sớm thôi.. mn cứ yên tâm đi..

BE: Tùy 2 đứa đó. Bố mẹ mong tụi mày yên ổn, suy nghĩ cho chính chắn, sống vs nhau hòa thuận là bố mẹ vui rồi.. sinh con thì lúc nào cũng đc, sớm thì vui… cứ tính đi.. còn có bố mẹ đây..

Tôi: Vâng con cám ơn.. thôi mình uống nào.. hôm nay cho 2 ông già sợ con luôn haha..

Em: Anh.. uống ít thôi… mệt cả rồi kìa.. em từ trên nhà xuống mắng tôi..

Tôi: Hihi.. vợ lại đây, ngồi đây vs anh… ghét thế.. để anh trị 2 ông bố này đã kẻo sau này bị ăn hiếp haha…

BT: Đấy.. cà chớn thế đấy ông ạ.. ko nể nang ai hết

BE: Thôi ko sao.. thế cho thoải mái. Chỉ cần nó tôn trọng mình là đc chứ lời ns vs hành động mà ko như nhau thì khó ăn khó ở.. uống đi ông.. tôi nghe mệt rồi đấy haha…

Em: Bố mệt rồi kìa.. để 2 ng nghỉ ngơi đi anh… em ngồi cạnh lay tay tôi…

Tôi: Hì… uh thì thêm tí nữa đã… ngoan đừng quấy anh…

Em: Hứ.. em làm mặt dỗi, tôi đưa tay véo mũi em làm em ngúng nguẩy chun mũi phùng má… tay thì ôm chặt cánh tay tôi…

BT: Làm nốt lon này có lẽ tôi xin phép cả nhà tôi vs vợ lên trc..

BE: Ấy, anh chị ở lại đã, mai hẵng lên.. để chiều tôi dặn vợ làm cơm..

Tôi: Ủa, lên sớm gì vậy bố. Cuối tuần thì nghỉ ngơi đi đã chứ

Em: Dạ phải đó bố, bố mẹ ở lại chơi ns ch vs bố mẹ con đã rồi mai lên..

BT: Đc rồi anh ạ, hôm nay xuống đây theo việc 2 đứa, cũng êm ả trọn vẹn nhanh gọn tôi cũng mừng rồi… tôi còn lên theo mấy công trình đang dở với cả xử lý nốt mấy cái bản vẽ nữa. Với lại nhà cửa để ko trên đó.. hẹn anh chị lần sau vậy.. anh chị thi xếp có thời gian tôi mời anh chị lên chơi cho biết nhà… chúng ra giờ thành thông gia rồi ko phải khách sáo đâu..

Tôi: Thế lát con chở bố mẹ lên hả? Uống thế này ko chạy đâu..

BT: Anh cứ ở đây nghỉ ngơi khi nào lên chẳng đc, bố mẹ gọi taxi lên…

Tôi: Có đc ko vậy bố? Hay giờ bố mẹ nghỉ ngơi đi rồi chiều tối mình kên cả luôn..

BT: Thôi, mày ở đây mà chơi, lo đàng hoàng đừng làm mất lòng bố mẹ vợ liệu hồn mất vợ đấy con ạ… bố tôi vừa ns vừa cười..

BE: Tụi nó thì ai ns đc gì đâu anh… nếu a đã ns vậy thì hẹn a chị dịp khác vậy.. thế mình làm nốt lon này nhé. Tôi cũng nghe mệt rồi.. con rể mạnh thế này đấu ko lại..

Tôi: Lại là lại làm sao đc.. em nhờ..

Em: Xì.. đc thế là giỏi..

Thế rồi làm nốt lon, em lo dọn dẹp, bố tôi gọi mẹ xuống để chuẩn bị lên.. 4 ông bà bắt tay rồi hứa hẹn gì nhau đấy tôi chẳng buồn quan tâm, dù sao mọi chuyện cũng êm đẹp rồi.. bố mẹ 2 nhà cũng vui vẻ với nhau, cả 2 bên đều hài lòng dâu rể, cái chính là bọn tôi cũng rất yêu thương nhau, tình yêu đến vs tôi quá nhanh.. nhưng có lẽ là do ở em… em luôn theo sau tôi, cả mấy năm trời, đến khi gặp lại tôi thì lại cam chịu ân cần chăm sóc cho tôi.. có lẽ vì những điều đó đã khiến tôi yêu em mà muốn cưới em luôn ko ngần ngại suy nghĩ… bố mẹ tôi lên xe lên lại tp… tôi vs em ở lại, cõ lẽ chiều mai rồi lên..

BE: Con xem đưa G lên phòng nghỉ ngơi, bố cũng mệt rồi bố vào nghỉ đây..

Tôi: Hay 2 bố con mình làm nốt chỗ bia kia nghỉ cho ngon đi bố…

BE: Thôi a cho bố xin… thân già này ko dại tay đôi với anh. Còn chút sức mọn để dành sau còn bồng cháu.. bố em xua tay..

Tôi: Dạ thế bố vào nghỉ..

BE: Uh 2 đứa cũng nghỉ đi.. con bé này, còn đứng đấy..

Em: Dạ, để con xem dọn lại phòng con đã chứ lâu rồi ko về..

ME: Mẹ cũng thường vào quét vén phòng con đó, ko cần đâu.. qua bên kia lấy thêm gối mà nghỉ…

Tôi: Thế em nghỉ ở đâu?

Em: Ơ… thì phòng em chứ đâu..

Tôi: Có đc ko vậy? Bố mẹ kìa…

BE: Liệu có tách đc anh chị ra ko hả? Sắp đăng kí rồi thì cũng là vợ chồng rồi, anh chị qua mặt đc tôi đấy.. thôi lên đi… vẽ chuyện.. bố em xua tay…

Tôi: Dạ thế tụi con lên nghỉ đây. Bố mẹ cũng nghỉ ngơi luôn nhé.. rồi tôi vs e lên phòng em… khỏi tả luôn, phòng con gái thì mấy thím tự tưởng tượng đi.. gặp gì tả nấy lại lòi thêm mấy chap mệt lắm… em vào sau đóng cửa lại, tôi đang đứng ngắm phòng em… em đi lại ôm tôi chặt cứng, áp má vào lưng tôi…

– Gì thế em?

– Em nhớ anh quá… giờ ms đc ôm anh thoải mái… híc…

– Bỏ a ra đi nào… sinh chuyện bây giờ…

– Kooooooo…. a ko thương em…

– Ngốc này… ko thương em thì thương ai… tôi gỡ tay em ra, quay lại nhìn em…2 tay ôm hông em kéo em sát lại.. nhìn em mà thương em quá… ôm chặt em vào lòng…

– Anh cũng nhớ em lắm…em thiệt thòi rồi…

– Là em chấp nhận cuộc sống của a mà… em theo anh suốt đời…

– Uhmm… phải thế chứ… vợ a phải hơn ng, thế ms cua đổ đc a chứ…

– Hứ.. ai thèm cua anh..em ns mà ôm tôi chặt hơn… cứ đứng mà ôm nhau thế, gần nhạ mà cứ nhớ nhau, rõ cặp hâm…

– Thì a tự đổ, đc chưa… tự đổ cái ng suốt ngày ăn vạ ở nhà anh… cái ng lì lợm đuổi ko chịu đi này…

– Còn lâu ms đi.. cứ bám anh cả đời…. tôi bỏ em ra, bế em lên… có 1 khúc giường đó thôi mà sao cứ muốn bế em… em cũng quen, cũng muốn tôi bế lắm… sau này toàn bắt tôi bế vậy.. chiều quá đâm hư… nhờ việc này mà say nhiều nhiều lúc có dỗi hay lẫy nhau, nhưng đến giờ đi ngủ là em cứ xấn lại gần đứng là biết phải bế em đi ngủ rồi, rồi sau đó thì lại tự động làm lành thôi… em quàng lấy cổ tôi thích thú, bế em lại giường tôi đặt em xuống… ngắm em 1 lúc rồi đặt lên môi em nụ hôn.. quấn quýt nhau 1 hồi thì bỏ em ra…

tôi thay đồ thì nhớ là chưa đem đồ lên.. em về thì thay đồ rồi mà lại để ba lo áo quần ở nhà dưới, lại phải mò xuống xách lên… xuống tìm thì ko thấy em để đâu nên lên bảo em xuống…tội nghiệp, ai bảo cất kĩ làm gì.. nằm kên giường đợi em lấy đồ.. nghĩ ngợi thấy mọi chuyện đến vs mình thuận lợi quá… có lẽ do ở em, vì em đc bố mẹ tin tưởng nên quyết định của em bố mẹ em ko can thiệp.. đến cả bố mẹ tôi gặp em lần đầu cũng còn thích mà.. trong chuyện này rõ ràng em chủ động chèo chống hết rồi.. tôi chỉ việc tự tin bước trên con đường trải lụa sẵn mà tiến tới thôi.. cám ơn em… vợ yêu !!!…

Chuyện tình tên tài xế cứng đầu và cô giáo bướng bỉnh - Trang 8

Chap 38

Nằm lúc ko thấy em lên tôi ngủ quên mất.. chưa mệt nhưng uống vào mà chăn ấm nệm êm thì mắt cũng ríu lại, với cả chạy cả đêm về sáng ngủ đc có hơn tiếng đồng hồ nên chưa đã mắt thành ra tôi ngủ luôn..ko biết ngủ đc bao lâu nữa, cảm giác có ai đang ôm nên tôi trở mình, quay lại thấy em đang ôm tôi ngủ… nghe cựa quậy em cũng tỉnh giấc mở mắt ra…

– Anh dậy rồi à? Ko ngủ chút nữa..

– Có ng ôm chặt quá nên tỉnh nè..

– Híc… làm a tỉnh giấc rồi..

– A ngủ lâu chưa? Nằm đợi e ko thấy lên a ngủ quên mất..

– Cũng hơn 2 tiếng đó anh.. em xuống lấy đồ thì gặp mẹ nên 2 mẹ con nói chuyện thôi..

– Kể xấu a ko đó..

– Kể hết nè.. hihi…

– Vậy thì kể tốt rồi. Sợ thêm thắt ns xấu chứ kể thì toàn là tốt ko à…

– Xì… báu bở lắm..

– Hahhaa… cái câu này, em nhớ ko??? Hahaha…. nghe cái câu báu bở lắm này tôi nhớ cái hôm đầu tiên gặp em..

– Liên quan đến anh em ko quên gì đâu.. hứ.. em quàng tay qua ôm chặt tôi..

– Hôm đó ghét a lắm hay sao khó chịu vs a thế?

– Ghét… ghét ghê luôn. Ko thèm nhìn lấy ng ta, cắm cúi ăn…

– Ghét thật ko???

– Ko ghét… mà khó chịu…

– Nên ms tìm cách làm anh chú ý hả??

– Xí… ng gì đâu vô tâm..

– Thì a có biết em đâu.. tơm hớp bắt chuyện để mang tiếng mê gái à.. còn lâu nha..

– Anh thì em biết trc rồi.. gặp bao nhiêu lần ko lần nào thèm tia gái.. nên hôm đó có bắt chuyện em cũng ko nghĩ khác về a đâu.. làm em phải gây chú ý.. còn bị anh ghét nữa chứ.. bực…

– Thế hôm đó sao lại đi uống 1 mình?

– Ai bảo làm em buồn.. hừ..

– Nhỡ nhân viên ko gọi a thì sai? Nhỡ gặp ng khác thì sao?

– Thì … ko biết đâu.. chỉ biết là lúc đó buồn a ghê.. linh tính thế nào hôm đó cũng gặp lại anh…

– Bắt a trả tiền bữa đó này, trả lại cho anh…

– Koooooooo….

– Ko thì chết này… ns rồi tôi nằm đè lên em, 4 mắt nhìn nhau âu yếm… haiz.. cấn cái bộ áo quần khó chịu quá.. chưa kịo thay đã ngủ luôn rồi… em quàng tay ôm hót lên cổ tôi… nhìn em, rồi từ từ môi tìm môi..say đắm, cuồng nhiệt… đôi tay tôi lại theo thói quen mò mẫm…em mê dại trong vòng tay tôi.. thế rồi 1 lúc cả 2 đã ko còn gì trên người nữa… hơn 2 ngày ko đc gần gũi.. nhớ nhau, thèm hơi nhau đến phát điên… căn phòng im lặng chỉ còn tiếng đụng chạm thể xác, những hơi thở dốc, tiếng ns lý nhí vô nghĩa phát ra…2 cơ thể hòa làm 1, quần quật nhau đc 1 lúc thì tôi có đt… sư cha kệ mẹ nó, đang nhỡ việc đếch thèm tâm…

– Anh…ức.. ức..anh… có đt… kìa… ức..

– Kệ đi em…

…..

…..

Hết chuông thì cỡ phút sau có tn đến… bực thế.. mẹ bọn tổng đài chớ.. cũng chẳng quan tâm luôn, cứ thế 2 đứa vẫn quấn lấy nhau mà đam mê.. giờ trời có sập cũng kệ thôi… cuối cùng tôi lại làm kẻ thua cuộc, gục ngã trên ng em…nằm 1 lúc thì ôm em lật ngược lại kẻo tôi nặng quá em lại khó thở…

– Cứ gần nhau thế này nghiện mất thôi… em nằm sấp trên ng tôi, vuốt tóc, xoa mặt tôi nói..

– Xem kìa, em hư thật rồi..vòng tay ôm lấy cơ thể em…

– Ai tập cho em.. đáng ghét..

– Ai bảo cứ xuất hiện trc mặt a..

– Lý do.. có ý đồ trc rồi nhân cơ hội… biết thừa..

– Biết mà vẫn lao vào… gài anh này… kéo em xuống hôn em 1 cái…

– Để em vào tắm, còn xuống nấu cơm vs mẹ..

– A tắm với…

– Kooooo.. đừng mơ.. nói thì ns thế thôi chứ làm gì có chuyện ko cho.. nghiêng người đặt em xuống, tôi ngồi dậy, rồi bế em lên vào nhà tắm.. 2 đứa tắm cho nhau… xong em ra ngoài lấy quần áo.. lại có đt..

– Anh.. có đt kìa..

– Ai vậy em? Tôi đang trkng nhà tắm ns ra.

– Em ko biết.. số lạ anh ạ..

– Uh thế kệ đi. Lát a xem.. ròi hết chuông, lại như hồi nãy, lại có tn đến.. tắm xong đợi 1 lúc ko thấy em đem áo quần vào, gọi em cũng ko nghe trả lời… tôi đi ra thì thấy em ngồi trên giường thẫn thờ, ko mang áo quần, tay cầm đt tôi, mặt lem nhem nc mắt.. gì vậy trời… đến gần em rồi ngồi xuống đối diện..

– Em sao thế? Sao lại khóc…? Em vẫn ko ns gì.. quay mặt đi chỗ khác ko nhìn tôi.. tay buông đt tôi ra..

….

– Sao nào… có gì thì ns vs a chứ im lặng thế này thì làm sao..kéo em lại định ôm em thì em vùng ra, lui lại ngồi bó gối gục mặt xuống 2 đầu gối rồi thút thít khóc… tôi ko hiểu chuyện gì hết..khó hiểu thật..

– Có chuyện gì thì em ns ra để a còn giải quyết chứ.. cứ im lặng thế này thì làm sao? A mang xong đồ mà em ko ns gì là a lên nhà luôn đấy. Lúc đó đừng tìm a nữa.. tôi khó chịu hơi gắt lên vs em.. tính tôi vậy. Yêu thì yêu đó, thương thì thương đó nhưng mọi chuyện phải rõ ràng.. phải thẳng thắn đối mặt để tìm cách giải quyết.. tôi ko thừa hơi lẻo đẻo mà năn nỉ kiểu này.. sai thì nhận ko thì thôi.. chứ úp úp nở mở tôi cực ghét… tôi lại ba lô lấy áo quần mang.. em vẫn ngồi đó khóc.. mang xong em vẫn ko ns gì, tôi kệ luôn đi thẳng ra cửa…

– Anh đứng lại…

– Anh ns sao rồi? Có chuyện gì thì ns để giải quyết.. em nghĩ a ns đùa hả? Tôi quay lại gắt vs em..

– Anh lại đây, ngồi xuống đó cho em…em đưa tay quệt nước mắt ns dứt khoát.. tôi đi lại lấy áo quần đưa cho em xong ngồi xuống…

– Em mang vào đi rồi có gì thì nói…

– A chán em rồi à? Ko phải a thích nhìn em như thế này à???

– Trc khi a còn kiên nhẫn thì em bớt nói những lời vô nghĩa và mang vào đi.. toi trợn mắt lên nhìn thẳng vào mắt em và ns rõ từng tiếng… em sợ.. có lẽ em sợ thật.. em đàng phải mang vào, vừa mang vừa thút thít khóc… trông thật tội nghiệp..

– Trc khi em ns, a muốn ns thế này… anh chưa bao giờ và có lẽ sẽ ko bao giờ chán em.. vì em là ng a yêu thương nhất.. nhưng nếu còn như lúc nãy thì a ko hứa đc đâu đấy.. em bắt đầu đi.. a nghe.. nhớ là đừng ns những điều vô nghĩa đấy..

– Anh… có làm gì có lỗi vs em ko?

– Ko! Tôi trả lời dứt khoát..

– Anh cảm nhận đc tình yêu em dành cho anh nhiều và lớn đến thế nào ko??

– Có!

– A tin cảm nhận của a ko?

– Có!

– Em yêu anh… tình yêu này quá lớn, nó làm em nhiều lúc ko kiểm soát đc bản thân đến nỗi em chấp nhận cúi đầu nhẫn nhịn anh chỉ mong a đáp lại tình cảm của em. Em đã rất hạnh phúc khi a ns lời yêu em.. những gì em làm cho anh, em trao cho a em sẽ ko hề ân hận hay tiếc nuối, nhưng chỉ cần a ko trân trọng, a làm em tổn thương thì e sẽ ko bao giờ tha thứ.. em sẵn sàng buông a ra…anh tin chứ? Em muốn hỏi a lần cuối cùng, a có làm điều gì có lỗi sau lưng em ko?

– Ko!

– Vậy a giải thích đi… em ns rồi vói lấy đt đưa cho tôi.. tôi mở ra xem thì thấy có 2 tn cùng 1 số… nội dung như này: ”em nhớ anh”, “em ko quên anh đc rồi, em xl, em muốn gặp lại anh- tình đầu của em”.. mn biết là ai rồi chứ??? Haiz… tôi tưởng thế nào… khổ. Thà ns ra cho nhanh tôi còn giải thích.. đường này ko ns gì ngồi im ỉm khóc 1 mình hỏi ko nói.. cái tật suy diễn lung tung là mệt lắm… tôi đọc xong thì cúi đầu 1 lúc tỏ vẻ bí hiểm cho e suy nghĩ… rồi từ từ nghiêng đầu qua liếc nhìn em chằm chằm…em cứ im lặng nhìn tôi chờ 1 lời giải thích… chợt tôi cười nhếch môi 1 cái rồi thở dài quay đầu đi…

– Sao a ko ns? Sao a cười?

– Em ko nghĩ là nhắn nhầm số à?

– Em muốn nghĩ vậy lắm.. nhưng trực giác của em cho rằng tn đó là nhắn cho anh…

– Em đã đúng… là nhắn cho anh…im lặng 1 lúc tôi kên tiếng.

– Anh…anh thừa nhận… vậy sao em hỏi anh lại ns là ko làm gì có lõi vs em?? Sao a đối xử vs e như vậy? Em ko tốt? Em đáng bị như thế ư? Em đã sai ư?? Em ns vs tôi gọng vô cảm nhưng mắt thì lại rưng rưng…

– Em vội vàng quá…

– Đúng… em vội vàng.. em đã quá vội vàng khi yêu anh.. đã quá vội vàng tin anh mà trao hết cho anh…em ngốc quá mà…hức.. hức… haiz.. lại khóc nữa rồi..

– Em sai rồi.

– Em biết.. em sai rồi…anh đi đi.. em muốn 1 mình..em ko sao…

– Em sai.. là em sai khi vội vàng nhìn nhận sự việc theo cảm giác của em mà ko muốn nghe lời giải thích của anh…

– Anh thừa nhận rồi.. có gì để giải thích chứ? Nghe a ns để em thêm đau sao??? Em ko đủ mạnh mẽ như thế đâu.. a đi đi..

– Ngốc này.. đuổi a đi a đi thật đấy.. rồi ân hận đấy.. tôi vừa cười vừa đưa tay lau nc mắt cho em…em gạt ra, tôi vẫn lỳ rồi kéo em lại ôm em vào lòng…

– Em ko tha thứ cho a đâu.. huhu… a đừng làm thế.. em ko tin đây là sự thật… em ko đủ sức chống cự a nữa rồi.. bỏ em ra đi.. huhu…

– Ngốc… bỏ làm sao đc mà bỏ.. nín đi a kể cho mà nghe này..

– Anh muốn thì cứ ns đi.. ns đi xong rồi đi..em ko yêu anh nữa đâu…huhu…

– Uh.. ko yêu nữa cũng đc.. kể xong rồi a đi. Đc chưa???

– Ko…huhu…ko cho a đi.. a ở đó để em trừng phạt anh…em bắt a chịu gấp 10, ko gấp trăm lần điều em chịu…huhu…

– Ô hay.. thế là đi hay ko đi???

– Anh kể đi… giờ em muốn nghe… anh gian dối nửa lời em giết a chết ở đây luôn…

– Đồ ngốc..hì… em nhớ hôm a đi Đà Nẵng anh có nói vs em có chuyện hay muốn kể cho em nghe ko??? Ôm em trong lòng, vuốt tóc em âu yếm tôi hỏi..

– Em nhớ… lúc a gọi về cho em… hức hức…

– Uh.. chuyện là thế này…

….

Chap 39

Tôi bắt đầu kể cho em nghe về X, về những chuyện đã xảy ra trong chuyến tôi đi ĐN… ko giấu diếm điều gì… em chăm chú lắng nghe… dần dần đã ko còn khóc nữa mà chui rúc đầu vào lòng tôi mà nằm tự lúc nào…em khi nào cũng thế.. như trẻ con.. khóc đó rồi cười đó. Giận đó rồi lại thôi… đang giận đuổi tôi đi rồi lại ko cho đi.. bó tay..

– X dễ thương cá tính vậy mà a ko động lòng à???

– Hỏi tầm bậy.. hay để a vào ĐN tìm nhá..tôi nhéo mủi em..

– Kooooo… em giết.. hừ…

– Thấy cũng thương.. nhưng chịu ko thể khác đc..

– Nếu ko có em hay như kiểu a chưa có ngy thì sao? A có đón nhận X ko?

– A ko biết.. mà ko hiểu sao lại đi yêu a lz.. vs lại a có lz đâu.. đã cố ý giữ khoảng cách vs dứt khoát rồi còn.. bó tay..

– Anh ấy.. ko biết gì hết. Cái tính anh như vậy dù a càng cố ý lạnh nhạt con gái càng chú ý thôi.. nhất là những ng kiêu kì, họ cảm thấy bị coi thường nên lòng kiêu hãnh bị tổn thương, họ sẽ hiếu thắng lắm…sẽ tiếp cận anh thôi. A ko thay đổi đi sau này còn nhiều nữa chứ ko phải mỗi X đâu..

– A chịu thôi. Biết làm thế nào..

– A làm gì thì làm, đừng làm em buồn là đc… em tin anh…

– Ko tin mà đc à..yêu thương em thế này còn gì.. đuổi đi còn ko chịu đi này..

– Lẻo mép lắm…

– Giờ ko đuổi nữa à… để a đi..hihi..

– Koooooo…. ai cho anh đi mà đi…dính vs em suốt đời ko cho đi đâu hết…

– Lần sau mà còn cái kiểu như hồi nãy a đi thật đó.. dù là chuyện gì cũng phải ns vs nhau cho rõ ràng rồi ra sao thì ra. Chứ cứ im lặng là ko đc vs a đâu nghe chưa??

– Em biết rồi… em xụ mặt phụng phịu… cúi xuống hôn em cái…

– Thôi…mình xuống đi em. Xem phụ mẹ làm gì đi chứ.. sắp tối rồi..

– Dạ…

– Bế nhé…

– Xí.. ko thèm… có bố mẹ.. hừ.. Rồi em ngúng nguẩy đi xuống.. tôi theo sau…em vừa đi xuống lâu2 ngoảnh lại nhìn tôi như chờ tôi sợ tôi đi lạc vậy.. điệu bộ em dễ thương lắm..vs tôi em lúc nào cũng như trẻ con, vs cả bố mẹ em nữa.. có lẽ bố mẹ em rất cưng chiều em.. nhưng em ngoan ngoãn chứ ko như những tiểu thư khác.. ko hề dựa dẫm, ko đua đòi, sống rất có nguyên tắc và biết đường..

với bạn bè thì em rất chững chạc và ít ns chứ ko như khi bên tôi.. dường như khi bên tôi em ms đc sống thật vs con ng em…nhìn em mỉm cười… tôi nhớ cái con ng ương bướng của em thời gian đầu gặp tôi.. từ khi yêu nhau em đã ko còn thế nữa.. 1 phần do tôi át đc em, phần nữa do em qua thương yêu tôi nên tôi ns gì em đều nghe ko cự cãi.. hầu như là dành cho tôi quyết hết.. em chỉ biết yêu thương và chăm sóc tôi…chỉ thỉnh thoảng hơi mè nheo chút, nhưng đó lại là điểm đáng yêu của em khiến tôi nhiều khi bất giác nghĩ em quá bé bỏng càn đc tôi che chở nâng niu… thương em ko ns bằng lời đc nữa rồi…

Xuống nhà dưới thì thấy mẹ em đang nhặt rau củ gì đấy, em lon ton chạy lại phụ mẹ làm.. tôi khát nc đi lấy cốc nước uống…

– Mẹ ko nghỉ đi đã, để em làm cho chứ.. lâu ngày về nhà thăm mẹ mà để mẹ vất vả nữa..

– Mẹ ko làm thì biết làm gì hả con.. mẹ em cười hiền hậu.. đúng thật mẹ em hiền thật.. gặp mẹ tôi thì câu trc câu sau là chọt kháy nhau rồi..

– Bố đi đâu rồi à mẹ?

– Say ngủ đã dậy đâu.. khổ thân.. đua vs thanh niên..

– Anh ấy.. uống thì cũng vừa phải thôi chứ.. ra mắt bố vợ mà uống cho bố say dậy ko nổi luôn… em trách yêu tôi..

– Anh biết đâu.. nhỡ uống ít bố vợ chê ko có sức khỏe lại ko gả con gái cho thì sao..

– Bao biện nữa..

– Con ko nằm nghỉ đi chút nữa, dậy sớm làm gì..

– Có người quấy ko cho con ngủ đó mẹ… lâu rồi ko đc ngủ yên rồi.. số con khổ.. tôi ns mà liếc nháy mắt em.. em ngại ko ns gì cười thỏ thẻ rồi bặm môi giơ nắm đấm dọa tôi…

– Con bé này… bắt nạt chồng ít thôi.. ko ai dám lấy đâu.. mẹ em cười ns vs em..

– Ko lấy con ám cả đời ko cho ai lại gần luôn.. ko sợ..

– Con vs cái… mẹ em lắc đầu..

– Vẫn có ng dám lại gần đó thôi…

– Anh liệu hồn đó… ra ngoài linh tinh chết với em…

– Có đâu.. haiz.. ns rồi tôi lủi ra ngoài chứ ở đây em cứ ns tào lao mẹ em nghe kp hiểu chuyện lại nghĩ tôi này nọ ko hay…thôi ra hiên ngồi hút thuốc vậy.. làm đc 3 điếu thì em ra ngồi cạnh…

– Nhớ ai mà thẫn thờ này… em khoác lấy tay tôi nghiêng đầu dựa vào vai tôi…

– Ko ý tứ gì hếg.. có ng lớn trong nhà kìa…

– Em dựa chồng em.. ai ns gì.. xí..

– Em này…

– Dạ…

– Lần sau có bố mẹ em đừng như nãy nhé.. a làm nghề tai tiếng đã ko hay, em ns vậy nhỡ bố mẹ ko hiểu lại nghĩ a ko tốt a ko thích đâu… tôi nhẹ nhàng..

– Dạ… em xin lỗi.. em lý nhí..

– Ngốc.. a dặn thế thôi.. em hiểu a thì ko ns, a ko tốt mà em chịu yêu a chắc.. nhưng cứ tránh đi cho đỡ phiền..

– Dạ em hiểu rồi… anh, tối đi đâu chơi ko?

– Ở đây a biết đi đâu, em thích đi đâu chỉ đi rồi mình đi..

– Uh mà em cũng ko biết đi đâu.. hồi nào giờ em ít đi chơi lắm.. ẹc..

– Thế cũng rủ… chơi trò này ns anh ko? Tôi ms rồi bỏ em ra, ngồi đối diện vs em, em ngồi trên bậc thềm, tôi ngồi dưới.. 2 tay nắm tay em…

– Ở đây á.. có trò gì mà chơi…

– 2 đứa nhìn nhau, ai cười trc là thua…

– Hay nha.. thua thì mất gì??

– Để người thắng hun cái… tôi le lưỡi…

– Khôn.. thắng thua gì a chả đc hôn… em cười đánh tôi…

– E hèm….

– Ơ… bố dậy rồi à..

– Bố… hihi… ngủ kĩ thế.. em trêu bố..

– 2 đứa có thôi quấn lấy nhau đi ko? Suốt ngày..như trẻ con..

– Yêu trẻ con phải chiều thôi bố ơi..tôi cười trừ..

– Hết chỗ ra ngoài sân rủ nhau hun nhau đấy.. bó tay 2 đứa…

– Có đâu bố… em phụng phịu..

– Tôi nghe thấy cả rồi đấy.. còn chối hử…

– Ko thèm ns vs bố… con bào nấu ăn vs mẹ.. em lẫy bỏ vào trong…

– Con vs cái.. chiều quá nhỏng nhẽo… con xem có chiều nổi ko đó.. bố em cười..

– Bình thường bố ạ… con thấy dễ thương.. hì..

– Yêu thì thế.. về sống vs nhau còn nhiều chuyện nữa.. ko phải chỉ có yêu nhau ko là đủ đâu…

– Dạ bố yên tâm. Con hiểu mà.. em trẻ con vậy thôi chứ ngoan vs biết đường lắm.. con ko bắt nạt thì thôi chớ.. hì..

– Con bé đc bố mẹ chiều, chăm từ nhỏ nên nhiều lúc nó còn trẻ con. Con liệu xem bảo ban em.. có chuyện gì cùng giải quyết vs nhau chứ đừng hơi chút là đánh tiếng vs ng lớn đấy..

– Dạ con biết rồi… à làm thêm tí nữa ko bố..

– Làm gì?

– Chai dĩa thôi…

– Thôi anh tha cho bố.. uống lại vs anh.. mà bố ns này, giao tiếp thoải mái cởi mở là tốt, nhưng phải cân nhắc lời nói nhé.. bố thấy con nói chuyện hơi tự do đấy.. bố thì ko ns chứ ng khác dễ để bụng lắm…

– À.. dạ.. con biết. Tại con quen. Với lại miệng con nó thế chứ bụng con ko xấu đâu… cũng nhiều ng góp ý vs con rồi nhưng dần dà thành quen à.. thôi kệ con đi bố..

– Uh thì cẩn thận vẫn hơn đỡ mích lòng ng khác con ạ..

– Dạ.. trc đây con cũng ko ngang lắm đâu. Từ khi lái xe, ra ngoài xã hội cứ đánh giá dân lái xe thường là ít học chử nghĩa, vs cả tiếp xúc đồng nghiệp ns năng cũng bốp chát nên cũng theo luôn cho vừa lòng xã hội bố ạ.. hì..

– Thì bố ns vậy.. nhìn con bố có cảm giác tin tưởng đc.. nên ko đc làm con gái bố buồn đâu đấy..

– Con biết rồi bố.

Haiz.. đc bố vợ sửa lưng cái tật ăn nói, 2 bố con tâm sự chuyện tương lai cũng ngộ, ko phải là mâm nhậu, cũng ko trà nước hay ngồi ngay ngắm chỉnh chu… chỉ đơn giản là ngoài hiên, tâm sự 2 ng đàn ông 2 thế hệ… 1 bên thì gửi gắm 1 bên tràn đầy tự tin đón nhận… cứ thế rồi hiểu nhau thông cảm cho nhau hơn.. nghĩ thấy tôi thật may mắn.. có em là may mắn, đc gia đình hậu thuẫn ủng hộ, gia đình em cũng tác hợp… điều kiện cả 2 bên cũng có thể ns là quá ổn…

tôi vs em đên vs nhau êm đềm vậy đó, ko chút trở ngại cứ như mặc định cả 2 phải là của nhau… có chút trắc trở ban đầu thì cũng vượt qua khá nhẹ nhàng, sau lần đó ms nhận ra đc cả 2 ko thể thiếu nhau… và yêu thương nhau nhiều hơn… giờ cả 2 gia đình đã qua lại vs nhau, xem nhau là thông gia, sang tuần tôi vs em đi đăng kí kết hôn là chính thức vợ chồng.. em chuyển hẳn về ở vs tôi luôn… dù là tiểu thư, con cưng nhưng em cũng ko xem trọng chuyện đám cưới. Bố mẹ em cũng vậy nên tôi cũng đỡ áy náy phần nào..

nguyện vọng ông bà chỉ càn 2 đứa sống vs nhau hạnh phúc là đc chứ cũng ko cần phải màu mè nhiều.. thời đại này khó có thể có ông bố bà mẹ nào suy nghĩ thoải mái như vậy.. vs tôi ngoài mối tình thời đại học thì còn lại yêu đương tôi ko thiết tha gì… nên chuyện em vs tôi đến vs nhau cho tới thời điểm này tôi vẫn cảm thấy như đang ở 1 thế giới nào khác..

như chưa hết cơn phê vậy. Em xuất hiện làm cuộc sống tôi đổi khác hẳn… sự đổi khác tích cực.. em đến vs tôi nhanh như cơn mưa rào mùa hạ vậy.. bất ngờ làm tôi ko kịp trở tay.. càng nghĩ đến em càng yêu em… tôi nhớ em.. nhớ em ngay cả khi đang gần nhau… có lẽ cuộc đời tôi phải gắn chặt vs em rồi… đang nghĩ vẩn vơ thì đt đổ chuông.. haiz.. có lẽ phải đổi kiểu chuông chứ nhiều khi giật mình vs nó quá… là X… phân vân 1 lúc tôi cũng trả lời…

– A nghe…

– Anh… anh tránh em à?

– Ko có đâu.. đừng nghĩ bậy.. sao lại tránh em gái chứ. Hì… tôi cố ý nhắc đến từ em gái để X ý thức đc em ko thể cứ thế mãi đc..

– Em gọi ko cầm máy nè, nt ko trả lời nè…

– À.. uh a say nên ko biết.. a đang nằm đã dậy đâu…

– Thế à… híc… em nhớ anh.. híc..

– Hì… thôi nào..

– Em ko biết… em muốn gặp anh..

– Đừng vậy em… ko đc đâu.. a nghĩ em cần thời gian… lúc này chưa nên…

– Em mặc kệ đó… em sẽ tìm gặp anh..

– Em đừng làm việc vô nghĩa nữa.. a trốn e thật đó..

….

– Em… tắt máy đây… tút tút tút…

…..

Chuyện tình tên tài xế cứng đầu và cô giáo bướng bỉnh - Trang 8

Chính thức rảnh đc 1 lúc vì hôm nay mẹ tôi đến nấu ăn vs em nên ms ngồi đc mà rv cho mn… cũng khá lâu rồi ko biết mn có nhớ tôi vs cô giáo ko.. mấy ngày qua thực sự là bận bịu.. rồi cả sau đám cưới còn tụ tậo bạn bè cám ơn tụi nó, thỉnh thoảng có vào voz đc mấy phút rep tn chúc mừng của mn chứ ko có thời gian để viết… mn thông cảm nếu đợi quá lâu.. tiện đây tôi ns luôn tôi sẽ ko up ảnh hôm đám cưới đâu nên mn đừng hỏi nữa nhé.. vì trong ngày cưới tôi có thấy nhiều ng quay lại vài tình tiết, ko biết họ có up lên fb hay ko.. nếu ko thì xem như mn ko có duyên để xem.. còn nếu có thì chuyện lộ info tôi cũng ko ngại nữa.. chỉ có điều ko biết thì thôi cho nó vào nơi kín đáo luôn… cuộc sống bt vậy là đc rồi.. trong số ng theo dõi truyện có 1 thím nào đó biết tôi, ko rõ là có ở gần hay ko nhưng thấy đọc biển số xe tôi thì tôi xác nhận luôn là đúng.. chỉ có điều lúc mọi chuyện đang kiểm soát ổn thì hy vọng thím giữ dùm tôi tôi cám ơn!!!

……

***15/10/2017***

Tôi và em với cả 2 gia đình bàn bạc thống nhất tổ chức nhanh gọn gàng.. nên lễ hỏi và cưới cùng diễn ra trong 1 ngày. Và nhà nam nhà nữ gộp chung lại với nhau luôn. Ko phải là cập rập vội vàng mà là cũng muốn như vậy cho đỡ mệt cho cả tôi và em vs 2 gia đình. Khách mời cũng chẳng bao nhiêu.. cả 2 bên mời hết cỡ hơn 800 khách. Phần đa là khách của phụ huynh chứ tôi cũng ko muốn lùm xùm ồn ào mời đại trà. Ko chắc cũng 2000 quá. Em thì sống cũng khép kín nên bạn bè cũng ko bao nhiêu. Nên chung quy cuối cùng làm 1 nơi 1 lần luôn là hợp lý tiện cả bao nhiêu đường.

Kế hoạch là 9h sáng đội kễ nhà nam có mặt ở nhà em dưới quê để làm lễ hỏi sau đó là lễ xin cưới luôn, sau đó tất cả ở lại dưới nhà em đến 1h chiều thì xuất phát lên tp, về nhà tôi làm cái lễ báo cáo tổ tiên xong là tiến thẳng vào khách sạn để tổ chức tiệc.. vấn đề địa điểm và âm thanh nhạc nhẽo tôi ko phải lo.. có quá nhiều đứa bạn trong nghề nên khoản này tụi nó lo hết.. tôi chỉ lo chi trả vấn đề dịch vụ bên khách sạn. Còn văn nghệ văn gừng thì tụi bạn ôm show lo cho tôi.. cả 1 band gồm 2 organ, 1 guitar lead, 1 guitar bass, trống.. dàn âm thanh tụi nó cũng lo nốt.. tất nhiên là ko chịu cho tôi trả tiền.. thôi thì xem như quà mừng của tụi nó..

Tôi chở ông bà già đi xe tôi.. 1 chiếc 16 chỗ chở đội bưng lễ.. chiếc 45 chỗ là họ hàng vs bạn bè thân thiết bên tôi.. về chương trình hỏi với xin cưới thì bình thường vậy. Tâm trạng tôi thấy cũng quá bt ko có gì để ns. Mọi chuyện diễn ra suôn sẻ, chẳng qua cũng chỉ là hình thức chứ 2 bên đã là thông gia từ ngày về gặp mặt lần đầu sau đó lên thì tôi vs em cũng đăng kí kết hôn luôn rồi.. xong việc tôi tranh thủ lên nằm nghỉ chút để lấy sức chiều chiến đấu. Còn lại ai mệt thì lên xe mở điều hòa nghỉ ngơi ko thì muốn đi đâu thì đi, đúng giờ có mặt là đc.

Đến giờ xuất phát, tôi chở em đi đầu.. tự tôi chạy xe đưa dâu luôn.. cả đoàn phía sau kéo theo. Bên nhà em cũng 2 con 16 chổ nữa.. em ngồi bên cạnh cứ mỉm cười suốt.. có lẽ em đợi ngày khoác bộ áo cưới cô dâu lâu lắm rồi.. thương em ghê gớm.. em hi sinh cho tôi quá nhiều.. có lẽ gần hết cả thanh xuân của em… vẫn biết là tôi ko để cho em thiếu cái gì từ khi yêu và ở bên tôi… mà thật ra gia đình em cũng có phải đơn giản đâu.. em vốn đã ko thiếu gì.. chỉ thiếu cái ngày rạng rỡ hạnh phúc của đời ng con gái mà đến nay tôi mới cho em đc. 28t, là 28 tuổi đấy mn.. cái tuổi gần chuyển sang băm em ms đc mang áo cô dâu…tôi nợ em nhiều quá rồi…

– Cười a hả?

– Có đâu…hì..

– Tự dưng cười 1 mình. Ngẩn ngẩn ngơ ngơ khả nghi lắm..

– Xí, kệ em..

– Biết rồi đó..

– Ns em nghe xem đúng ko?

– Vợ biết a nghĩ gì rồi ns gì nữa..

– Ứ… em thích nghe..

– Chịu rồi.. ko ns đc…hì

– Đúng là khúc gỗ mà. Haiz… em làm mặt dỗi..

– Thôi nào… biết là đc rồi, cảm nhận đc là đc rồi…sắp làm mẹ trẻ con rồi mà còn như con nít..

– Ghét…

Cứ thế rồi cũng lên đến nhà tôi… làm lễ thắp hương báo cáo tổ tiên xong em thay trang phục.. trang điểm sơ lại 1 chút.. thực ra nhìn em trẻ hơn tuổi nhiều nên tôi bảo trang điểm sơ thôi đừng đậm quá… ng ta bảo ng mình yêu bao giờ cũng đẹp.. nhưng công bằng khách quan mà ns thì vợ tôi đẹp thật.. mấy thím tin thì tin ko thì thôi… tôi ko up hình nữa đâu..

Chuẩn bị xong xuôi, 3h30 có mặt tại khách sạn.. mấy đứa bạn bè thân thích tụi nó qua trc để công tác đốc thúc và chuẩn bị ổn định quán triệt mấy vấn đề mâm cỗ.. giao luôn cho tụi nó nhiệm vụ đón và thu xếp vị trí ngồi cho khách…Tôi và em và bố mẹ 2 đứa chỉ mỗi việc đứng trc cửa vào đón khách bắt tay nhận lời chúc…mọi chuyện diễn ra như bao đám cưới bt vậy thôi… đặc sắc thì cũng ko có gì cả.. có đoạn em X đến rồi ôm tôi chúc mừng, có ns mấy câu nhỏ vào tai tôi đại khái là hơi tình cảm chút cơ đều cũng đã xác định cả rồi nên biết thì biết vậy thôi. em thì biết rõ mọi chuyện nên cũng thấy bt.. đúng 4h, phía trong MC bắt đầu luyên thuyên đủ thứ… rồi bắt đầu đến khúc cô dâu chú rể đi kên sân khấu… khách cũng hơi đông nên không gian rộng lắm.. thảm trải từ cổng vào lên đến sân khấu, nhìn sao xa xăm thế.. ns chung là thấy cũng hoành tráng.. khúc bắt đầu đi vào, tôi vs e khoác tay nhau đi vào từ từ, mn dường như dừng lại mọi câu chuyện dang dở vs những việc đang làm, tất cả quay sang hướng bọn tôi…khúc nhạc cất lên.. đoạn nhạc chính tôi chọn và tham mưu cho mấy đứa bạn, cả band tập kĩ càng… cơ bản là khúc đó tôi rất tâm đắc và tụi nó cũng khoái nên tập tành bài bản lắm.. tất nhiên là rock rồi.. mn đừng tưởng tượng là nó ồn ào.. rock có nhiều loại rock… ko phải cứ ồn ào ms là rock đâu… dòng máu trong tôi đang cuộn chảy theo đoạn nhạc cộng vs tâm trạng hạnh phúc khi đang sánh bước bên em, khi mà cái ngày hân hoan em mong đợi đã trở thành hiện thực… ngoảnh sang nhìn khuôn mặt rạng ngời của em bất giác tôi thấy lâu nay mình có lỗi vs em nhiều quá… và tôi đã chảy nc mắt.. ko chỉ là 1 2 giọt mà ko biết đâu ra nó càng ngày càng nhiều… ko kìm lại đc… tôi mếu máo hẳn luôn… tôi chợt khựng lại khi đang rảo bước đi lên.. em bất ngờ nên dừng lại và quay lại nhìn tôi… nước mắt tôi vãn đang chảy… em có chút lo lắng… tôi nhìn em mỉm cười, đưa tay quệt vội nước mắt… cả hôn trường dường như cũng bất ngờ ko hiểu vì sao tôi lại như vậy… đâu đó tiếng xì xào rồi rộn ràng dần kên… nhạc vẫn vang lên… tất cả đang nhìn về phía bọn tôi…chờ đợi điều gì đó…

– Anh… anh làm sao thế… em cũng đưa tay lên lau nc mắt cho tôi…

– Anh.. anh hạnh phúc quá… tại sao a lại ko làm điều này sớm hơn chứ…để em phải đợi đến hôm nay… haiz.. lại mếu, lại chảy nc mắt… em nghe thì sững 1 chút… rồi khuôn mặt em giãn ra, em nở nụ cười… rồi cũng theo tôi em lại chảy nc mắt… có lẽ em cũng hạnh phúc lắm… tôi cảm nhận đc nụ cười đó của em, ánh mắt đó của em…

– Tưởng anh mạnh mẽ lắm chứ… tưởng khô khan lắm chứ… đồ ngốc này… là em nguyện bên anh như này mà… rồi em ôm chầm lấy tôi… tôi vòng tay siết chặt lấy em… đông ng thì kệ… họ ko hiểu gì thì kệ. Ngày của bọn tôi…kệ hết…bỏ nhau ra, rồi ngay giữa trung tâm… chưa uống rượu giao bôi, chưa cắt bánh… chưa pháo hoa… 2 con ng cứ thế, cứ mặc kệ tất cả mà hôn nhau… rồi từ từ… từ ít… rồi nhiều dần lên… rồi mọi ng đồng loạt đứng dậy vỗ tay reo ầm ĩ… thật chuyện này tôi chưa từng tưởng tượng ra.. ko hiểu sao lại đi sang hướng như này… ko biết có ai như tôi và em ko nữa.. 1 lúc thì buông dần nhau ra… tay MC lại bắt đầu hoạt động hết công suốt cái vốn văn vở nói mà tôi nghe lùng bùng ko nhớ nổi cái gì hết… đại khái là nó khen… thế rồi tiếp tục công đoạn còn lại thôi… tiến lên sân khấu làm nghi thức… khúc này thì chả có gì mà kể hết.. em thì cười suốt rồi… tôi vốn lạnh ít cười nhưng hôm đó tôi cười cũng nhiều… mọi việc xong xuôi đến khúc đi chúc rượu từng mâm… nghe có vẻ căng.. tôi uống thì cũng ổn nhưng như này có lẽ phiến phiến qua thôi chứ cứ nhiệt tình thì ko sống nổi rồi.. bên trên sân khấu chương trình ca nhạc vẫn diễn ra bt, bạn bè tôi bên mảng này nhiều nên toàn những đứa hát hò ổn hết cả… trên đó đc 5 6 bài gì đó tôi ko chú ý lắm, thì tay MC giới thiệu chú rể lên làm bài theo yêu cầu của bạn bè… sư cha tụi nó.. đứa nào chơi khăm tôi… cười trừ tính xua tay ko lên nhưng nghĩ lại có lẽ đây là cơ hội để đỡ đi chúc lòng vòng nghe lười quá… rồi tôi chào bàn, cầm tay em kéo đi, lại bàn gần sân khấu nhất, bàn mấy đứa bạn tôi…tôi kêu em ngồi đó đợi tôi… rồi tôi từ từ bước lên sân khấu.. tay MC đưa míc… tôi cần lấy rồi phát biểu đôi lời.. đại khái như là cám ơn mn đã đến chung vui chúc mừng vợ chồng tôi… phát biểu xong đi lại thằng guitar đuổi nó xuống rồi tôi ôm cây đàn luôn.. kêu nó kiến cây giá dựng míc để tôi vừa chơi vừa hát…nhìn qua thì tôi cảm nhận đc có lẽ mn hơi ngạc nhiên… tôi nghĩ vậy… vì tôi biết chơi đàn cũng ko nhiều ng biết…2 bài đầu tôi chơi tiếng anh… how can I tell her với to love you more… bài to love you more thì tôi chuyển sang chơi organ.. mn có vẻ ngạc nhiên và hóng lắm.. bố mẹ tôi vs em thì có lạ gì đâu nên chỉ cười cười khi mn hỏi thôi… riêng X, qua bài thứ 2 thì em lên ngồi bên vợ tôi luôn.. có lẽ em ngạc nhiên tột độ. Em có vẻ chăm chú lắm… xong 2 bài… mn vỗ tay khen nức nở.. tôi thấy mà đã trong ng.. nổi máu lên làm bài nữa cho máu… 2 bài đầu nhẹ rồi nên giờ quất quả rock cho nóng.. nhạc việt luôn cho mn nghe kẻ nhạc ngoại 2 bài rồi.. thả đàn ra ko thèm chơi nữa.. kêu mấy đứa chơi bài tìm lại. Thế là cuốn vào mà hát thôi.. nói chung là máu…tôi cở cả áo ngoài vs rút cà vạt ra luôn mà.. trang phục thì tôi ko mang mấy bộ vest như trong đám cưới ng ta thường mang. Tôi tự đi mua riêng quần kaki đen kiểu trẻ trung, áo sơ mi màu bọc đô may cách điệu, khoác thêm cái áo ghi lê đen cắt tay vào.. ns chung là trang phục tôi nhìn cũng bụi bặm lắm.. sau này ae ai cưới thì theo tôi tự chọn trang phục đi cho thoải mái chứ cứ vận vào ng vộ vest thấy nó ái ái thế nào ấy… hát xong thì mn tán thưởng hào hứng lắm..xong tôi xuống, lại chỗ em… em cười tươi rói nhìn tôi… X thì ngồi sững như tượng..

– Sao lên tận đây làm gì? Tôi hỏi X…

– Cái thằng này… mày chơi nổi quá đấy…

– Thế đứa nào kêu tao lên đấy? Mẹ cha tụi mày… ủa, sao a hỏi ko ns gì vậy? Tôi lại hỏi X…

– Nãy giờ… là anh đó hả?? X có vẻ chưa tin vào sự viẹc vừa chứng kiến..

– Có gì lạ hả em?? Tôi cười ghé sát tai X ns, vì lúc này tay MC lại ồn ào nữa rồi..

– Dạ.. ko… em ngạc nhiên thôi.. a làm em nhớ lại hôm đầu tiên gặp anh..

– Có gì giống nhau đâu em..

– Có chứ… là cái cảm giác làm ng khác nghĩ a ko phải là tài xế… a làm ng khác bất ngờ quá..

– À… thế a phải làm gì ngoài lái xe nào.. tôi xoa đầu X..

– Em ko biết.. anh lại làm em thêm tiếc nuối nữa rồi… câu này X ns nhỏ chỉ mỗi mình tôi nghe.. khổ..

– Thôi nào… uống vs a 1 ly..

– Em uống riêng vs a thôi nhé…

– Nhất trí… rồi em mời tôi… còn ghé ns nhỏ “em thua chị rồi.. thua hoàn toàn.. em phục..có điều… ai yêu anh nhiều hơn thì em ko dám chắc”… “em nhìn bàn bên góc kia nhé, đấy, là những ng như em đấy.. có điều chị phải hơn tụi em thế nào ms cưa đổ đc anh.. thôi uống đi ngốc”. Tôi gõ đầu X trong khi X đưa mắt nhìn sang bàn bên góc… 8 cô gái…quan hệ như nào vs tôi thì mn tự nghĩ nhé. Có điều tôi giữ chuẩn mực ko làm gì có lỗi vs ai cả nên thành ra giờ chơi vs nhau như anh em.. và việc xếp 8 ng ngồi vs nhau thì ko ai khác ngoài thằng L bởi sự sắp đặt của tôi… tôi vs X uống xong ly, em cũng xem X như ng thân nên cũng ko có biểu hiện gì về hành động thân mật của bọn tôi.. mà cơ bản là cũng do ở tôi thôi. Ko tin tôi sao đc.. xong tôi vs em ngồi lại bàn đó uống vs mấy thằng thêm vài ly nữa rồi bọn tôi kiếu đi những bàn còn lại… bạn bè thì sau đám cưới toi tụ tập lại 1 trận ra trò sau.. đi những bàn khác đc mn chào đón cũng rôm rả lắm.. đa số là khen bọn tôi đẹp đôi.. nhất là bất ngờ chuyện tôi hát hò.. nhất là mấy bàn bạn bè trong trường của em… trêu em suốt.. rồi thời gian cứ trôi đến khi cũng gần tàn mọi người rút dần dần.. tôi thì chưa thấy mệt. Em thì có vẻ đuối đuối rồi.. cả ngày rồi mà.. với lại đang bầu bì nữa chắc em cũng đang cố gắng lắm.. tôi đưa em lại bàn mấy đứa bạn tôi ngồi.. tụi nó mấy chục thằng ghép bàn lại ngồi quanh rồi.. bắt đầu giờ nhây của tụi nó đấy.. khách sạn thì thường giới hạn thời gian.. nhưng do giờ của tôi cũng cuối ngày nên ko còn kíp nào nữa, với lại tụi bạn nhạc công của tôi làm sự kiện ở đây nhiều nên tụi nó có ns trc, thành ra bọn tôi chơi thoải mái mà ko lo nghĩ gì.. bắt đầu chúc tunng mời nhau rôi hát hò ầm ỉ.. tôi lại bị kéo lên ôm đàn chơi cho mấy thằng kia xuống uống .. má nó, ai đời bắt chú rể lên đánh đàn cho nhạc công ngòi nhậu.. toàn bọn trong hội chơi vs nhau nên toàn chơi mấy bài quen cả. Chứ tôi chưa giỏi đến mức ôm đàn chơi cho ng khác hát đâu.. quậy tan nát no chán rồi cũg đến lúc tan cuộc thôi, tạm thời vậy đã… chia tay nhau ai về nhà nấy.. tôi còn về nhà tiếp bộ phận bô lão nữa.. mẹ tôi vs thằng L lo việc kiểm bia bọt nước ngọt còn sót lại rồi làm thủ tục thanh toán..sau đó kéo nhau về nhà tôi… em mệt nên tôi ns vs mn thông cảm để em lên nghỉ, còn tôi ngồi lại uống đến 10h ms lên.. chuyện lúc này thì tua qua vì cũng chả có gì quan trọng.. thấm mệt tôi lên phòng.. em đã thay đồ ngủ đang nằm đó.. có lẽ em ngủ rồi… cả căn phòng toàn màu đỏ.. haiz… có phải trai tân gái xử nữ gì cho cam. Đỏ lòm lòm.. nhưng em thích thì trang trí thôi…. tôi vào nhà vs thay đồ, tắm cái cho tỉnh táo rồi ra, leo lên nằm cạnh ôm em vào lòng…

– Dậy… dậy…

– Ư… em mệt anh… em trở mình vươn vai rồi quay lại ôm tôi..

– Trời ơi… ko cho anh động phòng à…tôi trêu rồi hôn em.

– Quỷ… động mấy năm rồi hả…

– Hì… ko động phòng thì cũng dậy còn việc chưa làm nữa…

– Ứ.. việc gì nữa anh.. quấy dữ…

– Đếm tiền.. haha..

– Mai cũng đc anh.. giờ nghỉ đã nào.. quậy em quá..

– Hôm nay em mệt lắm nhỉ.. thương em lắm… biết vậy khỏi cưới…

– A dám…

– Hì.. ko cưới mà đc vs em đó.. thôi ngủ thôi vợ yêu.. a cũng mệ rồi. Uống hơi nhiều…

– Dạ.. rồi hôn nhau tí… xong em lất đt đặt chuông…

– Ủa, em nghỉ mấy ngày mà, đặt chuông làm gì? Mà lại 2h nữa..

– Ko biết.. kệ em… rồi em rúc vào ngực tôi… giờ thì biết rồi.. yêu em thế…

– Hay là giờ đi.. 2h qua ngày rồi… tôi trêu..

– Koooo.. giờ em mệt.. vs lại mình toàn 1 2h cũng quen h đó rồi…. Đúng thật, toàn là h em soạn bài xong lên quậy tôi, nên thành ra bọn tôi cũng quen h đó.. nhiều lúc vậy rồi đến sáng sớm em thức dậy lại quậy nữa nên có nhiều hôm tôi hơi mệt.. 3 tiếng đồng hồ mà hoạt động thể dục 2 lần mà lại đang đói bụng nữa nên có ngày cầm đũa ăn mà run rẩy, ruồi bay qua nhác đuổi luôn… thôi đó là chuyện riêng tư bọn tôi, mn đừng tưởng tượng… haiz.. vậy là ngày quan trọng cũng trải qua tốt đẹp.. ko nghĩ ngợi gì nữa.. ngủ đã để 2h dậy động phòng.. bye bye mn..

***HAPPY WEDING***

Chap 40

Linh cảm sắp gặp phiền phức rồi… haiz… con bé này cũng nhũng nhiễu lắm ko đùa đc đâu.. hy vọng nó ko làm gì để mình ko phải khó xử.. hiện tại chưa nghĩ ra đc cách nào để giải quyết việc này.. thôi kệ đi.. đau đầu quá…

– Chết nè… em từ đâu xuất hiện ôm hót cổ tôi từ sau…

– Ặc… cho a thở với.. ko a chết cho mà xem này…

– Hứ… gọi điện em nào mà thẫn thờ.. khai nhanh..

– Anh ko có gọi mà.. thật…

– Chối này… rồi em siết chặt hơn, chồm tới trc hôn vào má tôi…

– Hihi… đây là phạt hay thưởng đây…

– Thưởng trc cho sự thật thà a sắp kể…

– Haiz… a ko có gọi thật mà..

– Ko gọi thế ai vừa đứng nc đt đó hả?

– Thì ng ta gọi cho anh chứ a có gọi đâu…

– Tên lẻo mép…chống chế giỏi lắm..khai nhanh bổn cô nương tha chết… em vòng cả 2 tay xiết cổ tôi.. ai chỉ cho mấy cái trò đó vậy trời..

– A khai… a khai… cái X nó gọi a…chết mất…chưa gì đã giở thói hà hiếp..

– Rồi sao? Ns vs nhau những gì..

– Thì lời thương nhớ thôi…

– Thương nhớ này..cho chừa này.. ns rồi em cắn tai tôi..sao lại có cái trò này nữa trời…

– Tha cho a.. X ns ko phải a ns…tha cho a đi.. ko a bóp dái tự sát đây…

– Ai cho… ai cho?? Yên đó.. cấm..

– Thì thả a ra đã… nay sao em dữ thế..

– Ko dữ để a léng phéng vs đứa khác hả? A là ghê gớm lắm.. em nới tay ra chút tôi thấy nhẹ nhõm hẳn.. như ngộ ko đc sư phụ giải phong ấn núi đè ấy… chả hiểu sao hôm nay em khiếp thế ko biết.. mà là ở nhà em chứ ko mà đc vs tôi.. tôi đè phát nằm ngửa luôn… đùa đấy…

– Lần này cảnh cáo cho a biết.. em ko hiền đâu. Đừng tưởng em nhịn a là e thua a.. ns rồi em hun tôi cái vào má nữa xong đứng dậy định đi vào..

– Ơ… thế ko nghe kể à???

– Ko thèm.. em nghe hết rồi.. xì.. rồi em ngoắt đít đi vào luôn..

– Đứng lại.. nghe rồi mà giả vờ hả.. hành a hả.. cho em chết này.. tôi đuổi theo em..

– Còn lâu lêu lêu… em chạy thẳng vào trong bếp luôn, đứng mon men cạnh mẹ em, tôi bắt ko kịp nên đứng ngoài đi lui đi tới chờ cơ hội trả thù…

– 2 đứa mấy tuổi rồi? Sao như trẻ con thế? Thế này chắc chưa gả đc rồi, đợi lớn thêm chút đã.. mẹ em nghe bọn tôi ồn ào rồi nhìn thái độ 2 đứa thì lên tiếng ns..

– Koooooo… mẹ đừng vô lý.. em ngúng nguẩy dậm chân làm nũng..

– Ko gì mà ko.. giờ mà như trẻ con vậy cưới nhau về mà chí chóe suốt ngày à.. ko đc..

– Kệ mẹ đó…ko cho con cũng cưới.. hihi.. làm nũng bất thành em chuyển sang chế dộ trơ trẽn luôn…

– Bố cô.. lên gọi bố xuống đi, xong rồi đấy, chuẩn bị soạn ăn thôi.. còn đứng đó mà giỡn.. con cái lớn đàu rồi mà chả ra làm sao…

– Anh lên gọi bố xuống… em đứng chống nạnh chu miệng rướn ng lên trc ra lệnh cho tôi..

– Ko đc. A đang bận…

– Đứng ko đó bận gì.. nhanh lên ko thì bảo..

– A bận canh em.. đừng mơ mà thoát.. ra nộp mạng a còn suy nghĩ tha cho…

– Xí.. lêu lêu…

– 2 đứa này, có thôi đi ko? Mẹ em cười lắc đầu ngán ngẩm..

– 2 đứa ăn xong thì về luôn đi chứ ờ đây ồn ào quá rồi nghe.. chưa kịp gọi thì bố em đã xuất hiện..

– Tụi con lên thì ai nhậu với bố. Hì

– Tôi lại chả mong điều đó xảy ra ấy chứ.. ai uống lại anh..

– Bố cứ ns thế, bố còn phong độ chán..

– Uống đi bố, bố của con mà thua đc à.. em đứng đó xúi..

– Cô có ngon thì uống với tôi.. đừng đùn qua cho bố..

– Xí… sợ gì ko uống, cho anh biết mặt..

– Ôi sợ quá, đừng như bữa đầu gặp anh là đc… hahaha…

– Tên kia thôi đi koôoooo… em ngại khi tôi lôi chuyện hôm đầu say về hành tôi cả đêm…

– Bữa đầu gì thế 2 đứa? Mẹ em hỏi, rồi nhìn em thăm dò..

– Ko có gì đâu mẹ… hì hì…

– Đúng đó mẹ, ko có gì đâu, chỉ là say quá về nằm nhà con ăn vạ mấy ngày liên tục thôi… đuổi ko chịu về cơ..

– A a a a a a a xì… đáng ghét.. ko ăn nữa.. hứ.. em vùng vằng dậm chân đòi bỏ ăn đi lên nhà..

– Ấy.. đứng lại. Đi đâu.. ở đây cho bố mẹ nhìn cái bộ mặt ăn vạ gài anh đã nào… tôi chặn em lại trêu..

– Con ơi là con… con gái gì mà ko biết giữ mình thế hả? Quen nhau đc bao lâu mà dám ở lại nhà ng ta thế hả con… chết.. chết… bố em tặc lưỡi chêm vào..

– Xí… 6 năm rồi chớ bộ… em phụng phịu thanh minh…

– Mấy năm cũng thế, con gái ai lại vậy chứ… ơ mà…. 6 năm? Mẹ em nheo mắt hỏi em…

– Dạ… thì đó đó…

– Là cậu thanh niên trc con 1 khóa đây hả???

– Hì… em cười trừ…

– Ra thế đấy… ko ngờ con gái mẹ kiên trì quá.. mẹ bất ngờ đấy.. tôi hơi tò mò, sau cũng lờ mờ đoán đc có lẽ em có tâm sự vs mẹ em về tôi.. mẹ em ns xong thì vẻ mặt tươi hẳn rồi cười cười..

– Có cho tôi ăn ko để tôi biết? Bố em đánh hắng…

– Lại soạn ăn đi kìa.. còn đứng đó.. tôi nhắc em.. em le lưỡi chun mũi rồi cũng lại soạn ăn… bữa ăn diễn ra bt, vừa ăn vừa ns ch, lâu lâu hỏi về công việc rồi cuộc sống bọn tôi trên kia.. rồi hỏi hồi nào sinh con.. ẹc.. con cái đâu giờ chứ.. ko biết em kể gì vs mẹ về tôi mà cảm giác mẹ em có vẻ quý tôi hơn cả ngày nữa.. thôi ko nghĩ đau đầu.. đường nào cũng để cho bọn tôi yêu nhau rồi.. dâu ret có đó rồi khách sáo gì nữa.. ăn xong em vs mẹ dọn dẹp, tôi vs bố em pha trà nhâm nhi hút thuốc.. hỏi em có muốn đi đâu ko thì em kêu thôi ko biết đi đâu. Uh thì thôi. Ở nhà nghỉ ngơi mai lên lại.. ngồi chơi trà nc xem tv đến 9h thì đi nghỉ.. tôi vs e lên phòng em..

– Nghỉ ngơi thôi, còn gì nữa ko nhỉ??

– Dạ thì nghỉ chứ có gì nữa anh?

– Uh thì nghỉ… kéo em nằm sát lại, em gối đầu lên tay tôi…

– Mọi việc êm đẹp rồi, e hp quá a ơi… em thỏ thẻ ôm chặt lấy tôi…

– Uh..phải hf thôi…

– Yêu anh lắm ấy…

– A biết mà…

– Yêu thương em nhiều hơn nữa nghe chưa???

– Bao nhiêu cho đủ hả em.. như này ko nhiều nữa à..

– Ứ.. ko biết đâu.. ko đc làm em buồn đâu..

– Rồi mà… hứa này.. cả đời chỉ mỗi em.. đc chưa.

– Hihi.. a ko thoát khỏi e đc đâu..

– Hì… a biết rồi… bụp cái nhé…

– Nhanh lắm…ghét…

– A đùa đó.. nay nghỉ đi.. hồi chiều đó rồi còn.. tại em cứ ôm a như này a lại muốn..

– Dâm dê thì có..

– Ko dê là có vấn đề.. ai bảo em đẹp lz..

– Nịnh bợ lắm… thôi giờ cứ ôm nhau ngủ đi anh.. đêm dậy lúc nào bụp cũng đc hihi…

– Ôi… vợ a bữa nay dạn mồm quá..

– Do a chứ ai…

– Thôi ngủ.. ngủ ngoan này.. yêu em…

– Dạ.. yêu anh… yêu lắm í…

Thế rồi hôn em cái rồi ôm nhau ngủ.. nửa đêm có tỉnh dậy giao lưu văn nghệ vs nhau xong ngủ tiếp.. sáng ra hơn 8h ms dậy.. bố mẹ em cũng ko gọi để bọn tôi ngủ.. xong cả ngày thì chỉ có chở em đi chợ mua ít đồ về để đó xong nấu ăn vs làm ba việc lặt vặt.. đến tối ăn cơm vs bố mẹ em xong nghỉ ngơi lúc tôi vs em lên để nghỉ, mai em còn lên lớp, chiều về dẫn nhau đi đăng kí kết hôn… chuyến này lên dọn thêm ít đồ em bên nhà em sang rồi em ở hẳn vs tôi luôn.. 8h tối tôi vs e lên đường, bố mẹ em dặn dò đủ điều, nhiều nhất vẫn là động viên 2 đứa sống vs nhau thật hf nhường nhịn nhau này nọ vậy.. kể cũng nhanh quá, đùng cái em báo tin rồi ăn ở vs nhau này nọ rồi nên bố mẹ em cũng hơi ngợp.. cũng may là bên tôi bố mẹ cũng xuống ns ch đàng hoàng vs lại bố mẹ tôi cũng thương em nên 2 bên cũng chấp nhận cho bọn tôi tự do tự tính lấy… gần lên đến nơi thì thằng L gọi..

– Sủa…

– Mày ở đâu? Đã về chưa, bọn tao bị quây quán ông H. Địt mẹ chúng nó..thằng L oang lên khi tôi vừa bắt máy.

– Cái lồn gì nữa.. địt mẹ báo sơ qua tao nghe..

– Thằng V về, bọn tao ngồi đây nhậu có thằng vo giấy ăn ném trúng tao, thằng V nhìn thì tụi nó gây luôn.. đm

– Ông H đâu?

– Đéo biết. Đéo có đây..

– Bên nó thế nào.. bên mày có gái ko?

– Có cái T vs con bạn nó.. tụi nó 6 thằng… bọn tao đang trong phòng ông H.. tụi nó vẫn ngồi đấy..

– Yên đấy.. đợi tao. Ko manh động. Khi nào tao gọi thì bảo 2 con bé đó đi ra xe tao mở cửa sẵn vào đợi tao.. tụi mày mỗi thằng cầm 2 chai đi ra thẳng bàn tụi nó luôn.. phủ nhanh tao hỗ trợ..

– Ok. Nhanh đấy.. tôi tắt máy luôn… gì chứ 6 thằng thì up nhanh đc. Ko cần phải gọi thêm gì cho dây dưa…

– Sao vậy anh? Ai đánh nhau? Em lo lắng hỏi..

– Giờ em im lặng giúp anh, a bảo gì làm nấy ko hỏi nhé. Tối xong việc về a kể lại… em thấy tôi đổi sắc mặt thì có vẻ sợ lắm nên ko dám hỏi thêm nũa..

– Dạ… cũng may gần đến nơi rồi nên cũng kịp để chơi quả này… tôi đạp tăng tốc.. em ngồi im re ko nhúc nhích…tôi chạy thẳng về công ty, đậu xe vào văn phòng lấy chìa khóa xe kia, trèo lên xe lấy cây chích điện dắt vào người rồi quay ra lại, chở em về nhà tôi…

– Em vào nhà đợi anh!!

– Anh… cẩn thận nhé.. em lo…

– Em tin anh ko?? Tôi mỉm cười vs em…

– Dạ… em đợi a về…

– Uh.. yêu em… tôi kéo em lại hôn em xong để em vào… tôi lao xe đi khi e vẫn đứng trc cổng nhìn theo…

Còn nữa... Theo dõi để đọc tiếp Trang 9

Chuyện tình tên tài xế cứng đầu và cô giáo bướng bỉnh - Trang 1

Chuyện tình tên tài xế cứng đầu và cô giáo bướng bỉnh - Trang 2

Chuyện tình tên tài xế cứng đầu và cô giáo bướng bỉnh - Trang 3

Chuyện tình tên tài xế cứng đầu và cô giáo bướng bỉnh - Trang 4

Chuyện tình tên tài xế cứng đầu và cô giáo bướng bỉnh - Trang 5

Chuyện tình tên tài xế cứng đầu và cô giáo bướng bỉnh - Trang 6

Chuyện tình tên tài xế cứng đầu và cô giáo bướng bỉnh - Trang 7

Bình luận

Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu

Cùng chuyên mục

Mới - Nóng

Tin Việc Làm Nam Bộ

Tin Việc Làm Lái Xe

Tin Đường Bộ Việt Nam

Tin Xã Hội Đời Sống

Tin Bóng Đá Quốc Tế

Tin Kết Quả Trực Tuyến

Khám phá